Trang thông tin điện tử Trường Chính trị tỉnh Kon Tum thuộc Cổng thông tin điện tử tỉnh Kon Tum

Vấn đề hình thành phong cách giảng dạy của giảng viên Trường Chính trị

Phong cách giảng dạy có thể hiểu là những nét đặc trưng riêng của giảng viên thể hiện ra bên ngoài khi truyền đạt, trao đổi kiến thức trên lớp. Trong quá trình giảng dạy, giảng viên một mặt phải đảm bảo nội dung đúng với chương trình học cũng như kế hoạch giảng bài, mặt khác phải quan tâm đến việc định hình những nét riêng của mình. Trên thực tế, giảng viên nói chung và những giảng viên mới vào nghề nói riêng đang gặp khó khăn trong việc định hình phong cách giảng dạy.

              Về vấn hình thành một phong cách giảng dạy để học viên Trường Chính trị hài lòng, giảng viên cần hội đủ những điều kiện nhất định.

Thứ nhất, Giảng viên phải nắm vững kiến thức liên quan đến bài giảng. Kiến thức lý luận và kiến thức thực tiễn. Người xưa nói “Có bột mới gột nên hồ”, giảng viên khi đứng trên bục giảng là đã xác định mình phải hơn học viên về kiến thức liên quan đến bài giảng. Tối kỵ nhất là giảng viên giảng sai kiến thức. Trên thực tế, kiến thức chuyên ngành của các giảng viên được thể hiện ở trong bằng cấp của giảng viên. Kiến thức đó đã thỏa mãn về chuẩn quy định của một giảng viên. Song yêu cầu từ phía học viên cũng rất đa dạng, yêu cầu này có xu hướng ngày càng tăng lên về chiều sâu kiến thức. Giảng viên tự hài lòng với lượng kiến thức đang có là nguy hiểm, là sẽ không đáp ứng được yêu cầu của học viên và sự vận động, biến đổi không ngừng cả về lý luận lẫn thực tiễn công việc. Vì vậy, giảng viên cần cập nhật, bổ trợ kiến thức theo cả chiều rộng và chiều sâu thì mới tăng được khả năng thuyết phục học viên, làm cho học viên tin tưởng vào kiến thức mình truyền đạt cho họ; qua sự chuẩn mực, chắc chắn và sâu sắc về kiến thức mà định hình nên phong cách của riêng mình.

Thứ hai, Giảng viên phải nhuần nhuyễn phương pháp giảng dạy.

Nhìn chung, giảng viên nhà trường phần lớn đã tham gia các lớp bồi dưỡng về phương pháp giảng dạy tích cực, lớp nghiệp vụ sư phạm. Vấn đề còn lại, giảng viên phải lựa chọn phương pháp phù hợp để giải quyết nội dung một cách sinh động, dễ hiểu là không đơn giản. Vì thế, giảng viên buộc phải hiểu tác dụng và điều kiện áp dụng của từng phương pháp, thuần thục các thao tác của phương pháp để làm cơ sở lựa chọn phương pháp phù hợp nhất với nội dung. Giảng viên cũng có thể áp dụng kết hợp các phương pháp khác nhau để giải quyết một nội dung nhưng phải đảm bảo hoạt động dạy và hoạt động học diễn ra nhịp nhàng, tích cực và hiệu quả. Thực tế cho thấy, giảng viên xác định những nội dung trọng tâm và khi đã lựa chọn được phương pháp phù hợp, nhuần nhuyễn thì sẽ cuốn hút được học viên, học viên cũng qua phương pháp mà nhận ra được phong cách giảng dạy của giảng viên.

Thứ ba, thái độ của giảng viên.

Trong quá trình giảng dạy, giảng viên làm việc với số đông học viên có các nhu cầu khác nhau và có thể quan tâm hoặc chưa quan tâm đến nội dung của bài học. Khi đó, giảng viên nhất thiết phải có thái độ tôn trọng người học để qua đó học viên thấy được “cái tầm” và “cái tâm” của giảng viên.

Một mặt, giảng viên tôn trọng lợi ích của học viên trong quá trình dạy học. Lợi ích của học viên là mong muốn được biết những kiến thức chưa biết, được hiểu sâu những kiến thức chưa sâu. Bởi vậy, giảng viên cần phát huy nhu cầu tìm hiểu, nhu cầu đặt câu hỏi của người học và phải giải quyết thấu đáo câu hỏi của họ đặt ra, nếu chỉ áp đặt kiến thức một cách cứng nhắc mà không quan tâm đến mong muốn này của học viên thì chưa phải là tôn trọng lợi ích của họ. Ngoài ra, lợi ích của học viên còn là mong muốn được thể hiện sự hiểu biết (phát biểu xây dựng bài) để làm rõ một nội dung mà giảng viên nêu ra; còn là mong muốn được ghi nhận, được biểu dương trong quá trình học.

Mặt khác, giảng viên cần áp dụng nội quy học tập; quy chế thi, kiểm tra một cách hợp lý. Nội quy, quy chế đặt ra là nhất thiết phải tuân theo, nhưng thái độ áp dụng nội quy, quy chế trước học viên lại là vấn đề liên quan đến phong cách giảng dạy. Cũng là ngần ấy quy định, người dạy yêu cầu tuân thủ nội quy, quy chế từ buổi đầu tiên lên lớp thì người học không cảm thấy bị áp lực bởi nội quy, quy chế. Người học tự nguyện tuân thủ mà vẫn có hứng thú trong quá trình học tập. Thậm chí, người học vi phạm, giảng viên áp dụng quy chế một cách mềm dẻo nhưng kiên quyết thì người học vẫn phục. Ngược lại, giảng viên trong quá trình giảng dạy luôn sử dụng nội quy, quy chế để buộc học viên phải học, phải trật tự thì học viên sẽ thấy phong cách của người quản lý chứ chưa phải là phong cách của người giảng dạy.

Thứ tư, ngôn ngữ (ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết) sử dụng khi giảng dạy cần chuẩn mực. Từ ngữ được sử dụng phải phổ thông, dễ hiểu, đảm bảo tính trang trọng; không nên sử dụng nhóm từ địa phương, từ thông tục, từ lóng và dùng quá nhiều từ để diễn đạt một nội dung. Ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết trên bảng phải rõ ràng, đúng chính tả.

Thứ năm, sử dụng tốt yếu tố phi ngôn từ.

Giảng bài trên lớp, yếu tố phi ngôn từ mà giảng viên sử dụng có vai trò rất lớn trong việc hình thành phong cách giảng dạy.

Giọng nói, người dạy cần lưu ý về âm lượng không quá to, không quá nhỏ nhưng cũng có thể nói to hơn khi muốn nhấn mạnh nội dung; tốc độ nói không quá nhanh, không quá chậm; phát âm chính xác, không nói ngọng; điểm dừng và nhịp điệu, ngữ điệu cần điều tiết hợp lý để người học có thời gian suy nghĩ, cảm nhận nội dung.

Cử chỉ, dáng điệu, tư thế của giảng viên cần nghiêm túc, đạo mạo mà gần gũi. Nét mặt cần thể hiện sự tươi vui, chia sẻ. Mắt biểu lộ sự quan tâm, ngạc nhiên, phấn khởi; nhìn thẳng người đang đối thoại thể hiện sự tôn trọng, quan tâm; không nhìn chằm chằm, đảo mắt hoặc nheo mắt trong quá trình đối thoại với học viên. Khi quan sát một nhóm học viên hoặc toàn thể lớp học, mắt nên đưa theo chiều của hình chữ M, chữ W hoặc chữ Z để đảm bảo trong một thời gian ngắn nhất vẫn có thể bao quát và làm chủ được lớp học. Giảng viên không nên khoanh tay, cho tay vào túi quần; không trỏ tay, vẫy tay. Trang phục cần gọn gàng, sạch sẽ và lịch sự.

Vị trí, khoảng cách và chuyển động. Giảng viên thường ở vị trí trên bục giảng, ở vị trí này đã đảm bảo khoảng cách phù hợp khi trao đổi với toàn thể lớp học. Tuy nhiên, giảng viên nhiều khi di chuyển xuống lớp gần với học viên để thuận tiện cho quá trình trao đổi thì cần lưu ý đến hướng chuyển động. Bước chân nên thể hiện hướng dịch chuyển dứt khoát, chủ động; bước ngập ngừng thì sẽ khiến học viên cảm nhận sự lúng túng trong việc triển khai nội dung, sự vụng về của phương pháp, sự chuẩn bị thiếu chu đáo của giảng viên. Tốt nhất, giảng viên chỉ nên dịch chuyển xuống lớp với “bảy bước kỳ diệu”, sau đó dịch chuyển lùi để trở về bục giảng mà vẫn bao quát được lớp, phát hiện những nhân tố mới trong quá trình trao đổi; không nên dịch chuyển đến tận cuối phòng học nhiều.

Tóm lại, giảng viên có thể ở vai một nhà tư tưởng, một nhà sư phạm và một người thợ hướng dẫn công việc trong quá trình giảng dạy. Nhưng để hình thành một phong cách riêng hấp dẫn được người học, giảng viên cần lưu ý đến năm nhóm yếu tố như đã trình bày ở trên. Mặt khác, học viên của trường chính trị cũng có những đặc điểm riêng, người dạy cần nghiên cứu đặc điểm của người học và trăn trở về năm nhóm yếu tố này thì mới có phong cách giảng dạy tốt được./.

                                                                                                                                                     Phạm Thị Hoa -Khoa NN&PL


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

PHÒNG CHỐNG DIỄN BIẾN HÒA BÌNH

Đăng nhập

Thống Kê Truy Cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday429
mod_vvisit_counterYesterday1439
mod_vvisit_counterThis week8317
mod_vvisit_counterLast week7793
mod_vvisit_counterThis month24872
mod_vvisit_counterLast month32130
mod_vvisit_counterAll354185
Online (20 minutes ago): 31
Your IP: 34.231.247.139
,
Now is: 2019-09-21 08:25